|
Thứ Hai tuần trước (07.09.09) Canberra có gió bấc mưa phùng giá buốt nhưng
hằng ngàn người Úc gốc Việt bất chấp, lặn lội từ các tiểu bang xa xôi hướng về,
tập trung trước tiền đình Quốc Hội để phản đối (và xua đuổi) sự có mặt của Tổng
Bí Thư Đảng CSVN, Nông Đức Mạnh, trong chuyến đi 4 ngày của y tại Úc Đại Lợi và
Tân Tây Lan. Thời tiết và khí hậu khắc nghiệt (rất xấu) như vậy chính là yếu tố
tốt để chính giới Úc, các sắc tộc bạn, giới truyền thông Úc v.v. hiểu hơn nửa
lập trường chính trị dứt khoát của cộng đồng người Úc gốc Việt. Trong gió mưa,
nhưng mọi người không cảm thấy lạnh lùng, trái lại sự nồng ấm, niềm vui tươi
hiện rỏ trong ánh mắt. Ấm như tình đồng đội ngày nào giữa chiến trường. Vui vì
tình chiến hữu vẫn đầy tràn, ý chí sắt đá vẫn còn nguyên, bất chấp điều kiện
thiên nhiên. Tiếc thay, giữa không khí đó, một sự kiện nhỏ làm...... sượng niềm
vui Chúng ta hội tụ về đấy (Canberra) với mục đích duy nhất là chống Cộng, mục
tiêu duy nhất của chúng ta là Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam - Nông Đức Mạnh
và đoàn tùy tùng của y. Thiếu sót của Ban Tổ Chức biểu tình là không cắt đặt một
hai người có thẩm quyền ở lại địa điểm khi toàn ban nầy vào họp báo trong
quốc hội, để một người không có trách nhiệm cầm máy vi âm hô đả đảo Thủ Tướng
Kevin Rudd.
Việc trật đường rầy này không là chuyện nhỏ. Chúng ta có quyền phản đối
người cầm đầu chính phủ Úc Đại Lợi về đường lối chính sách nào đó chứ không thể
chống đối chính phủ - mà Thủ Tướng là tiêu biểu. Đài Truyền hình Quốc gia ABC đã
nhanh nhẩu đặt vấn đề (đả đảo K.Rudd) khi phỏng vấn ông Võ Đại Tôn. Lời tường
trình của người chiến sĩ can trường nầy sau đó trước đoàn biểu tình phải được
coi là lời nhắc nhở những người có trách nhiệm (hoặc tự nhận trách nhiệm) điều
khiển đám đông phải có ý thức.
Tôi viết một sự kiện nhỏ làm......sượng niềm vui là vì vậy, là vì những lời
nói kém ý thức, vô tình, hoặc, ý thức, cố tình sẽ làm cho ý nghĩa của cuộc biểu
tình đi vào con đường khác, phản tác dụng, vô cùng tai hại. Chúng ta đồng hóa
chính phủ nầy với tập đoàn cai trị kia ư ? Ai chúng ta cũng chống ư ? Kinh
nghiệm nầy nên ghi khắc ai ơi ! Đầu tuần thì have a no g' day như vậy. Còn
cuối tuần ?
Thứ Sáu (11.09.09) về nhà sớm, tắm rửa, bỏ cơm nhà, lên đồ đi dự dạ tiệc do
lời mời của Hội hậu duệ Bà Trưng - Bà Triệu nhân hội nầy vừa bầu cử Ban Chấp
Hành mới. Thật không ngờ. Dạ tiệc quy tụ nhiều khuôn mặc Úc chánh thống, gồm Dân
Biểu, Thị Trưởng v.v., về phía khách nhà thì có Chủ Tịch CĐNVTD - Liên Bang Úc
Châu, CT/CĐNVTD NSW, nhiều Đại diện Hội Đoàn, Đoàn Thể sinh hoạt trong cộng đồng
người Việt tại NSW, nhiều nhân sĩ, cá nhân có lập trường chống Cộng dứt khoát,
rõ ràng v....... Thế mà, sao lại biện minh là tổ chức đơn giản thôi. Vâng, từ
lâu chúng ta đã chặt bớt được những râu ria rườm rà, nhưng đơn giản cũng có mức
giới hạn. Phòng khánh tiết trống trơn, không một bóng cờ, không một băng biểu
ngữ cho biết ý nghĩa bữa dạ tiệc là gì, cái tối thiểu chào mừng quan khách
cũng không, cái bục cũng không nốt. Duy nhất, rất trang trọng là bảng quảng cáo
của một cơ sở cung cấp thịt gà được treo ngay trung tâm tấm tường làm phong sân
khấu. Tôi (và 5 - 7 chục người đồng cảm nhận) đang ngỡ ngàng thì hai MC nữ xuất
hiện, làm việc. Người nói tiếng Việt ngắt quãng , diễn đạt khó khăn, hình như đã
quên tiếng mẹ đẻ. Rồi tới bà Cựu Chủ Tịch lên đọc diển văn (nghe nói Hội đã bầu
xong Tân Ban Chấp Hành). Không một lời nói nào cho biết tại sao bỏ qua nghi thức
thường lệ truyền thống của Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tỵ Nạn Cộng Sản là chào
cờ, mặc niệm, tưởng nhớ công ơn tiền nhân anh hùng liệt nữ, tử sĩ VNCH, đồng bào
ruột thịt bỏ mình trên bước đường đi tìm tự do.
Việc nầy nhắc chúng tôi (không riêng cá nhân tôi - người viết bài nầy) nhớ
lại cách đây vài năm, đã có một lần ồn ào về chuyện Hội Phụ Nữ Họp Đại Hội vào
ngày 02 tháng 9 (tôi không nhớ năm) và sau đó, dạ tiệc cũng như năm nay, nghĩa
là bỏ qua nghi thức. Khi chúng tôi âm thầm tỏ thái độ, bước ra ngoài thì vài ba
vị (cả nam lẫn nữ) phân bua với chúng tôi là đã có chào cờ vào buổi sáng lúc
khai mạc đại hội, bây giờ không cần thiết. Sao lạ vậy ? Sao lại coi buổi đại hội
với đêm dạ tiệc là một chuỗi liên tục? Đại hội cách nơi dạ tiệc hơn 10km.
Khách dự buổi cơm đêm phần lớn không phải là khách chào cờ buổi sáng và họ lại
là số đông. Nếu nói (một cách bóng bẩy hoa mỹ) là họ hy sinh một chiều cuối tuần
đẹp đẽ để góp mặt trong dạ tiệc là không có gì quá đáng. Họ đến vì tinh thần đấu
tranh đồng điệu, ủng hộ nhau chứ không phải vì muốn thưởng thức. Đồng tiền bỏ ra
họ không tiếc, chỉ tiếc là đến không đúng chỗ, ủng hộ không đúng việc làm, lại
mãi canh cánh bên lòng một kỷ niệm trình trịch, như củ khoai bị......
sượng. Phải chi, trước đó, quý bà, quý chị mời anh em chúng tôi ăn một bữa cơm
gà kiểu Siu Siu chợ An Đông ngày xưa thì chắc là thoải mái hơn, chắc là good
weekend-end hơn và nhất là khỏi phải viết (phần tôi) và đọc mấy dòng chữ vô
duyên nầy (phần mấy bà). Tấm quảng cáo hiển nhiên trước mắt làm tôi nhớ chuyện
cũ và thèm những gì không dẫn tới...... không tốt.
Chưa hết.
Trong đêm Thứ Sáu lúc chưa...... bỏ ra vê, tôi nghe tin báo Việt Luận bị thưa
ra Tòa. Sáng Thứ Bảy, đọc, thấy nơi trang bìa; ông Nguyễn Thiếu Văn (Thượng Tọa
Thích Minh Tâm) và Hòa Thượng Thích Như Huệ kiện Việt Luận, kèm tấm ảnh của ông
Văn và cũng là Thượng Tọa T.M.Tâm mà...... tóa hỏa. Tôi không tá hỏa vì một tờ
báo phải đáo tụng đình, bởi vì chuyện đó vẫn thường xảy ra, nhưng tự nhiên có
một suy nghĩ (có lẽ ) không giống ai trước khi đọc trọn bài và bức thư ngỏ
khóc lóc của nhà văn miệt ruộng Phùng Nhân. Tôi viết báo nhưng không phải là nhà
báo hay chòi báo, lều báo như cách nói rất ấn tượng hiện nay, nhưng ít ra cũng
đã một đôi lần được cho biết sẽ đối đầu với chánh án, và sự việc tự
nhiên...... héo như bầu đứt dây. Chuyện nhà sư thưa nhà báo (quởn quởn) tôi sẽ
viết phần cuối bài. Sao bây giờ việc đưa ra tòa được mùa quá không biết ! Trên
Queensland, một dạo rùm beng, ông Chủ Tịch này đâm đơn thưa ông Chủ Tịch kia,
rồi (hình như) đã bay theo gió ngàn. Hôm biểu tình dàn chào chú Mạnh tại
Canberra tôi có hỏi thăm tình hình trên đó thì biết mặt trận Miền Bắc (so với
NSW) hoàn toàn yên tĩnh . Hú hồn và hết hú hồn thì cảm thấy âu đó cũng là một
chuyện vui (đen). Rót về phương Nam, lại nhớ tới chuyện ba bốn ông đâm đơn
thưa ông Chủ Tịch Cộng Đồng NVTD - Victoria về gì gì đó, chưa ngã ngũ, dù hai
bên đã có thông cáo báo chí hẳn hoi nhưng tôi không dám bàn tới vì sợ ảnh
hưởng đến cuộc điều tra của Cảnh Sát. Đành đợi và xem.
Trở về tắm ao nhà. Vài tuần trăng trước, đọc báo (nhiều nhất là trên Việt
Luận) tôi được biết tại Sydney hiện có ngũ lão đại quân nhân - năm người lính
già như cách xưng của nhóm người nầy, đang thực hiện một DVD tài liệu liên quan
đến sự lem nhem tiền bạc của một ông Cựu Chủ Tịch CĐ/NVTD/NSW, và sẽ nhờ pháp
lý giải quyết. Tôi cũng là một người lính già, cùng những người lính già khác
nôn nóng chờ đón cái đĩa ấy ra đời. Lỡ mình...... rụng trước thì tội cho những
chủ nhân của chiếc DVD vì không có người bái sư. Chữ sư vừa viết nhắc tôi quay
lại chuyện nhà sư kiện nhà báo. Tôi rất ngạc nhiên khi đọc tin người tu tới giáo
phẩm Thượng Tọa, Hòa Thượng (mà không màn việc tự phong hay được phong), lại còn
nặng sân hơn kẻ trần tục nầy. Lại nửa sân cũng có năm bảy loại khác nhau,
lung tung quá làm lóa mắt, tôi ghi đại ra đây.
Mấy năm trước, tòa án Liverpool đem ra xử vụ một ông sư đang đêm đông đi tìm
sân để đáp, báo chí đăng nghẹt, bị kết án hẳn hoi. Sau đó, sư ông nầy được xóa
án bởi một tòa án khác với lý do biện minh là khảo sát giá cả thị trường chơi
cho biết chớ không có ý định...... Năm ngoái, một quả bom khác nổ ra quá cỡ thợ
mộc, hết nước nói. Báo Việt Luận phanh phui một Đại Lão Hòa Thượng sở hửu một
sân riêng 15 năm trời và một Đại Lão Cư Sĩ tại chùa bên Tây Úc cũng xí
phần sân theo lối chiếm hữu...... có điều kiện (nhân đạo). Là hay không là Phật
tử, ai ai cũng biết Tham Sân Si là mục tiêu phải triệt tiêu, phải giảm thiểu tới
mức có thể được. Tu hành cốt là thực hiện hiệu quả mục đích đó. Đạo Phật dạy con
người từ bi hĩ xả, nhẫn nhục, lấy đức báo oán, tha thứ cho con người trần tục,
mô phật để cảm hóa ác nhân. Nhiều sự kiện xảy ra trong mấy năm gần đây trong
Cộng Đồng không đông đúc lắm của chúng ta ở Úc nầy làm nhiều người ngao ngán.
Tôi và cả gia đình tôi từ lâu vẩn theo đường lối tu tại tâm, tu tại nhà để
tránh cho các thầy khỏi rơi vào vòng Tham Sân Si. Đi Chùa Lễ Phật biết đâu vô
tình làm cho sư về ốm tương tư, ốm lăn ốm lóc cho sự trọc đầu...... như ca dao
dân gian Việt Nam. Biết đâu trong giao tiếp lại sơ hở làm thầy phẫn nộ nhờ
luật sư lập hồ sơ đưa ra tòa, bồi thường thiệt hại danh dự cả triệu đồng, thì
(xin lỗi) chết mẹ. Viết chẳng khác chi nói. Nói nhiều thì vấp lời vấp miệng, có
thể đổ thừa cho rượu được. Viết hoài có ngày mang vạ...... viết, bút sa gà
chết, dầu đổ thừa cho...... Đỗ Mười cũng hoài công. Viết, lương tâm không
cho phép bẻ cong ngòi bút. Cây ngay không sợ chết đứng. Người viết can đảm vạch
ra sự thật, dựa trên các yếu tố đã công khai, không sợ khủng bố áp lực là
những cây ngay. Tôi đã dùng chữ tá hóa vì ngạc nhiên sửng sốt khi biết một
Đại Lảo Hòa Thượng (tôi đoán phải ngoài bát tuần) và một Thượng Tọa cũng thuộc
hàng lão (5 - 6 chục tuổi) mà cái hỏa còn bốc quá, cái sân còn nóng
quá, thì biết bao giờ mới cận kề khoan nói đạt thành chánh quả.
Thêm - cùng anh Phùng Nhân - Tôi sẽ tâm sự với anh vào một dịp khác, khi
quả chín muồi và hỏa tàn trên sân tham si. Trở lại tựa bài. Cuối tuần không
vui, tôi không tin dị đoan, nhưng vẫn nhớ câu ra ngõ gặp gái, ngụ ý là mới
xuất hành đã, chạm phải điềm xui. Thứ Hai have a g' day, thời tiết tồi tệ vô
cùng, lại phải suy nghĩ mông lung về sự phản tác dụng của cuộc biểu tình. Thứ
Sáu Thứ Bảy have a g' weekend, gặp chuyện đấu tranh tư tưởng, phải tỏ thái độ
(tẩy chay) trong một dạ tiệc, mất tiền lại mua lấy ưu phiền, nhưng vẫn có thể tự
an ủi, cái giá của sự việc, con người kể ra rẻ mạt. Rồi tới chuyện các bậc tu
hành xuất tiền nhờ luật sư kiện nhà báo để đòi bồi thường danh dự bằng tiền bạc
cũng là một chuyện không vui cuối tuần.
Ước gì mỗi sáng Thứ Hai (hay trễ lắm là chiều chiều) có người gọi tôi vô club
làm một vài ly lếu láo, làm điểm tựa, bệ phóng cho cả tuần được vui.
|