|
Tôi cũng đã được đọc bài nầy trên báo VL.
Tuy có một đôi tiểu tiết khác nhau, nhưng nội dung vẫn là một. Sự việc “Công
an nhân dân” đối xử bạo tàn đối với đồng bào nhân dân lần nầy tại Tam Tòa -
Quảng Bình cũng là một chuyện... xưa – (xưa, kể từ ngày nhân dân ta có đảng CS).
Nếu các “lực lượng chức năng” không có hành động và thái độ như vậy thì làm sao
tỏ rọ bản chất chế độ và đã trở thành chuyện... lạ, hi hữu hiếm có. ‘Con giun
xéo mãi cũng oằn” câu tục ngữ lâu đời nầy, nay phối hợp với “nơi nào có áp bức
nơi đó có đấu tranh” là hình ảnh phác họa rõ nét cảnh Tam Tòa trong hiện tại.
Nỗi đau oằn oại không riêng giáo dận Tam Tòa hứng chịu mà là của chung nhân dân
toàn quốc. Ngọn lửa đấu tranh bùng lên cũng không riêng rẽ cho địa phương nào.
Thái Hà, Tam Tòa, Dak Nong, Nhân Cơ, Hoàng Sa Trường Sa... là những đóm lửa khởi
đầu cho một cơn bảo lửa toàn diện. Khai triển, áp dụng bạo lực chống lại nhân
dân là dấu hiệu hoảng sợ của nhà cầm quyền, cai trị đương cuộc, là dấu hiệu phản
ứng tuyệt vọng của con thú bị dồn tới bờ vực thẩm.
Nói theo cách của người CSVN, sự cáo chung của một vài nhà nước tôn thờ chủ
nghĩa xã hội là xu hướng thời đại không thể tránh khỏi. Hồ Chí Minh từng nói “đế
quốc chủ nghĩa là con đĩa hai vòi, một vòi hút máu dân thuộc địa, một vòi hút
máu dân bản xứ”, thì vẫn thua đế quốc Cộng Sản rất nhiều vòi, và vì nó là con
đĩa nên sức bám của nó rất chắc, rất dai. Tục ngữ dân gian Việt Nam chẳng có câu
“dai như đĩa” là gì!
Một (hay nhiều) cái vòi trong những cái vòi của con đĩa ấy, anh Hòa của tôi
ạ, đang đi sâu vào (cái) quần chúng tỵ nạn chúng ta. Tôi không phải là người lạc
quan (và lãng mạn) nhưng tự tin và tin vào ý thức, tư tưởng chính trị của tập
thể những người đã từng đánh đổi mạng sống của bản thân, gia đình để mưu cầu
được hít thở sống trong không khí xã hội tự do. Cộng đồng chúng ta đã có quá
nhiều kinh nghiệm cắt cái vòi văn hóa vận của con thủy quái mang ám số NQ 36.
Phòng xa chống sự xâm nhập của VC vào các tờ báo, đài phát thanh Việt ngữ (không
riêng) tại Úc Châu là việc là cẩn thận, đúng đắn.
Nhưng thưa với anh Hòa, tôi lập lại là tôi tin tưởng mãnh liệt vào lập trường
và ý chí của cộng đồng chúng ta. Nếu nói (và chính là vậy) sách báo, truyền
thanh truyền hình mang đến cho con người những món ăn tinh thần, thì những người
viết báo, làm bản tin, chọn lọc hình ảnh v.v... chính là những đầu bếp, bồi bàn;
các tòa soạn, đài phát sóng, phát hình là những “restaurant”; “thực khách” là
đọc giả, khán giả, thính giả, chẳng khác chi “hình ảnh” các tiệm cơm, quán phở,
tiệm hủ tiếu mì, nhà hàng. Người đi ăn cho đầy bao tử có sự lựa chọn dể dàng.
Nơi nào ngon, sạch sẽ, “có không khí”; hợp khẩu vị thì đến. Người đọc báo, nghe
đài cũng có cái lựa chọn không mấy khó khăn. Báo, đài nào cảm thấy “được” thì
đọc thì nghe. Đã là nạn nhân Cộng Sản, dĩ nhiên, không thể ủng hộ tờ báo tuyên
truyền cho chế độ bạo tàn đó. Nhiều tiệm ăn sau một thời gian buôn bán, phải
đóng cửa vì thực khách không chiếu cố. Nhiều tờ báo cũng đã cùng chung số phận.
Tôi nhắc anh Hòa, không phải chỉ duy nhất tờ báo mà anh nêu đích danh bị đồng
hương xa lánh tẩy chay, dẫn đến hậu quả là... tiêu diêu chỉ vì làm cái loa không
công (hoặc lãnh công hậu hĩ) của Hà Nội, mà còn nhiều lý do khác nữa. VTV4 đã bị
ngăn chận, không thể xâm nhập vào phòng ăn, phòng khách, phòng ngủ, đầu óc trẻ
thơ con cháu chúng ta. Tầm hoạt động của báo chí giới hạn hơn, lại dễ bị “nghiên
cứu” hơn, nên thưa anh Hòa, tôi vẫn lạc quan tin rằng, tới chừng nào thì chưa
biết (và không dám nói mò) chứ như thế hệ anh em mình còn đây, thì việc xâm nhập
rồi lủng đoạn, rồi công khai “nở hoa trong lòng địch” của đặc công văn hóa Việt
Cộng là chuyện mang bèo hoa dâu lên vũ trụ một lần nữa.
II. Với anh Vũ Trọng Khải
Anh Khải thân. Vài tuần nay, tên anh được nhắc đến nhiều lần trên nhiều diễn
đàn, dĩ nhiên là phản bác hơn là đồng tình. Tôi viết cho anh đôi dòng (và phổ
biến rộng rải công khai như thế nầy) không cả bênh vực lẫn “đánh hội đồng” anh,
mà chỉ muốn “tâm tình” đôi lời.
Chẳng hiểu anh còn nhớ hay đã quên, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tỵ Nạn Cộng
Sản đang sinh sống tại NSW đã từng có một tổ chức mang tên là Cộng Đồng Người
Việt Tự Do, do ông Nguyễn Thế Nghiệp lúc ấy là Nghị Viên Hội Đồng Thành Phố
Fairfield sáng lập. Danh xưng nầy, chỉ khác ở phần tiếng Anh, vì có chữ Freedom
so với danh xưng của Cộng Đồng hiện hữu (không có chữ Freedom). Cộng Đồng Người
Việt Tự Do của ông Nghiệp (tôi mạn phép gọi như vậy) có giấy phép thành lập hội,
có số ABN hẳn hòi và trương bảng chung với văn phòng Chi bộ đảng Tự Do của ông
ta nhiều năm. Tiện thể nhắc anh luôn, lúc ấy, ông Nghiệp đang có tờ báo Đại Việt
trong tay, “tờ báo đầu tiên và duy nhất tại Úc Châu ấn hành hai ngôn ngữ
Việt Hoa”. Ngày nay, thì số phận tờ báo ra sao, chắc tôi khỏi nhắc anh phải
không anh Khải. Và, cái bảng to mang tên Cộng Đồng của ông Nghiệp từ nhiều năm
rồi tôi không còn thấy, chả biết là vì sự phát triển lớn mạnh hay lý do gì mà nó
được dời tới một nơi “hoành tráng” hơn hoặc đã được cho...... an dưởng. Mình
đang sống trong xã hội theo thể chế tự do, lập hội là quyền được luật pháp công
nhận và bảo vệ.
Khi Cộng Đồng của ông Nghiệp ra đời, nhiều người lạc quan và ham vui (như
tôi) đã khắp khởi mừng thầm, mỗi năm mình sẽ có dịp dự những lể lạc vui chơi
theo kiểu kép – double – do hai Ban Chấp Hành Hai Cộng Đồng thi đua tổ chức. Thí
dụ như hai chợ Tết Nguyên Đán, hai Lễ Trung Thu v.v... Mặc khác, sức chống Cộng
của mình cũng đấp - bồ theo. Thí dụ như đi Canberra biểu tình trước hang ổ VC,
Cộng Đồng nầy tổ chức vào ngày Chúa Nhật (không đúng ngày 30/4) thì Cộng Đồng
kia tổ chức vào ngày Thứ Ba (đúng ngày), cho có ý nghĩa và cho VC té đái.
Thời đó, có nạn kỳ thị sắc tộc của cô hàng cá Pauline Hanson, nếu Hai Cộng Đồng
hợp tác, xa luân chiến, biểu tình ngày nọ qua ngày kia khí thế biết mấy. Rồi vụ
VTV4, vụ Duyên Dáng Việt Nam, vv và vô số vv... Nhưng... (thôi tôi khỏi cần viết
những gì sau chử nhưng vô duyên nầy, nhé anh Khải).
Bây giờ, thêm một tổ chức mới, cũng lấy tên là Cộng Đồng Người Việt nhưng là
Tỵ Nạn Úc Châu ra đời. Hà cớ chi anh lại viết kháng thư để bị nhiều thư phản
kháng. Tôi nhắc anh (lại tài khôn nữa rồi), giả dụ Cộng Đồng của ông Nghiệp còn
sống mạnh sống hùng (tôi ước được như vậy), cộng với Cộng Đồng Người Việt, hiện
do ông L/S Võ Trí Dũng làm Chủ Tịch, cộng với Cộng Đồng do ông Võ Văn Trung là
Điều hành Trưởng, vị chi là 3, thì mọi việc từ chung vui, chia buồn, biểu dương,
biểu tình v.v... đều triple, vui biết mấy, mạnh biết mấy. Thêm nữa, anh Khải à,
nếu anh có nhiều thời gian nhàn hạ, theo tôi la cà các quán cà phê, lắm chuyện
để cười. Anh sẽ nghe về chuyện ba mươi hai ngàn kháng chiến quân ở mật khu Thái
Lan (vâng 32.000), nghe chuyện Trung Đoàn Trưởng phục quốc giải phóng trại tù
tại Kiến Hòa vv và vô số v.v được một ông gốc là người theo đoàn hát loại tiểu
tiểu ban ngoài Bình Tuy (ngày trước) kể vanh vách, chừng đó chắc anh sẽ “ngộ”
rằng, nói phét là quyền tự do tối thượng của con người.
Nói phét không bị Cảnh sát ghi phạt, không bị sở thuế truy thuế, và cũng
không phải trả GST. Anh sẽ hoan hô nói phét – Viva nói phét – Nói phét muôn năm.
Anh Khải thân.
Phần I cho anh Hòa, tôi có nói đến sự trường sinh hoặc yểu tử của các quán
ăn, tiệm nước, nhà hàng, cũng như một vài tờ báo. Sự đào thải xảy ra một cách tự
nhiên thôi. Một chủ nghĩa không hợp với con người, dù xây dựng bằng cách bạo tàn
nhất rồi cũng bị hủy diệt. Đế quốc Liên Xô là một thí dụ điển hình mà chúng ta
là người chứng kiến. Một tổ chức không đáp ứng được nguyện vọng của đa số thì tổ
chức đó sẽ tự đào huyệt, tự mai táng trong âm thầm. Anh Hòa nói đích danh một tờ
báo, tôi nói đích danh một tổ chức mang tên Cộng Đồng. Cầu mong tôi viết không
đúng, bởi vì có thể tôi không thấy cái cộng đồng đó đã di dời tới một địa điểm
khác. Cũng vậy, tôi mơ rằng Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Úc Châu mà ông Trung
đang làm Điều hành Trưởng vào một ngày đẹp trời nào đó cho nổ pháo đại ra mắt
đồng hương và phổ biến “cương lĩnh ” của mình là Tỵ Nạn gì, Chánh Trị hay Kinh
Tế.
Anh Hòa, anh Khải.
Tụi mình, dù già chưa bằng một số... bô lão , trưởng lảo, nhưng cũng có “bề
dày thời gian” đáng kể, đáng được hưởng nhàn, và đáng có quyền... cười (xin nhắc
cười là quyền tự do của con người mà thượng đế đã ban cho - Cảnh sát không có
quyền biên giấy phạt, sở thuế không được quyền đánh thuế, tính GST giống như...
nói phét)
Nhắc nhau Bằng hữu thân.
Tôi nhắc lại bằng hữu nữa rồi, và rằng- Tuần tới - Thứ Sáu 14.8.2009, lúc 10
giờ sáng, tại Cabravale Park các chi hội RSL địa phương quanh đây tổ chức Kỷ
niệm 64 năm “Chiến Thắng Thái Bình Dương’ - gọi tắt là VP Day - tức Victory In
The Pacific.
Tôi kêu gọi quý bằng hữu, chiến hữu đang sinh sống tại Cabramatta – Fairfield
và các vùng phụ cận nhín chút thời giờ đến tham dự Lễ này. Vào 7.30 tối cùng
ngày (14.8.2009) Hội CQN/QLVNCH – NSW sẽ tổ chức Dạ Tiệc Kỷ niệm Chiến Thắng
Long Tân của QLHG Úc Đại Lợi, tại nhà hàng Crystal Palace – Canley Heights. -
Thứ Bảy.
Anh em CQN chúng ta sẽ tham dự Long Tan Day tại Holworthy Barrack – Heathcote
vào lúc 10 giờ sáng 15.08.2009. - Chúa Nhật. Lễ Thượng Kỳ sẽ được tổ chức vào
lúc 08 giờ sáng ngày Chúa Nhật 16.08.2009 tại Cabravale Park. Sau đó, anh em CQN
chúng ta sẽ đi Springwood dự Long Tan Day tại đấy (tổ chức từ 12 giờ trưa) - Thứ
Ba. 18.8.2009. Anh em CQN chúng ta sẽ đi Muswellbrook (cách Sydney khoảng 330km)
để dự Long Tan Day tại đấy. Lễ được tiến hành vào lúc 5 giờ chiều. Quý chiến hữu
nào muốn tham gia các cuộc “hành quân” nói trên xin liên lạc với tôi, hoặc những
chiến hữu có tên trong Thông báo của BCH – HCQN/QLVNCH – NSW.
Thân ái
Trần Đức Nhận |