|
Tôi đã đem sự thật “thú tội” với bà xã. Lúc đầu bà nổi giận, nhưng sau
rồi cũng nguôi dần.
Bà cũng biết rõ tôi rất muốn có con. Hai vợ chồng tôi đã đi bác sĩ và bà
cũng hiểu rõ việc không có con là do bà.
Nay bà muốn tôi bảo lãnh cho đứa nhỏ qua đây. Vì thế, tôi xin hỏi Luật
Sư:
- Làm sao tôi có thể bảo lãnh cho đứa nhỏ? - Nếu đứa nhỏ
sang đây, tôi sẽ xin đổi khai sinh cho cháu vì tôi không muốn sau này trong khai
sinh lại không có tên tôi.
Tôi được tin là chỉ trong tháng tới cô sẽ sinh cháu.
Đáp: Để chứng tỏ đứa nhỏ là con của anh, chắc chắn khi anh bảo lãnh, Bộ Di
Trú sẽ đòi anh và đứa nhỏ đi thử máu. Việc thử máu không có gì phức tạp. Một tổ
chức ở Sydney được Bộ Di Trú tín nhiệm sẽ đảm trách công việc này. Anh chỉ việc
trả tiền.
Khi đứa nhỏ đã được cuộc thử nghiệm về máu chứng tỏ là con của anh, anh có
hai cách sau đây để đưa cháu sang Úc:
- Anh có thể bảo lãnh cho cháu với tính cách là bố. - Anh cũng
có thể xin quốc tịch Úc cho cháu và làm passport Úc cho cháu. Một khi cháu có
quốc tịch, cháu có thể sang Úc, tức về “cố hương”, bất cứ lúc nào.
Điều quan trọng là ngoài việc thử máu, mẹ của cháu phải ký giấy bằng lòng cho
cháu được sang Úc sống với anh.
Khi cháu sinh ra, theo luật lệ bên Việt Nam, người ta sẽ không cho ghi tên
anh vào khai sinh. Vì cô người tình đã có chồng, nên tên người chồng bắt buộc
phải có trong khai sinh của đứa nhỏ.
Vì khai sinh của đứa nhỏ có tên cả bố lẫn mẹ ở Việt Nam nên việc xin đổi tên
không phải dễ dàng bình thường như các trường hợp xin đổi tên khác. Nếu đứa nhỏ
sinh tại Úc, thì việc anh xin đổi tên trên khai sinh sẽ do Sở Hộ Tịch – The
Registry of Births, Deaths and Marriages – nhưng vì khai sinh làm tại Việt Nam
nên chúng tôi nghĩ rằng anh cần phải ra Tòa xin một án lịnh. Cơ quan Hộ Tịch sẽ
không chịu đổi tên nếu không có bản án của Tòa.
Việc thử máu, việc xin ba mẹ ký tên ưng thuận cho cháu sang Úc, việc đổi tên
trên khai sinh, tuy có khó khăn, tốn kém và mất thì giờ nhưng đều có thể thực
hiện được. Điều khó khăn nhất của anh là thái độ của bà xã. Như chúng tôi có lần
đã trình bày:
“Ớt nào mà ớt chẳng cay Gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng”
Nhưng theo lời anh nói thì cái trở ngại lớn nhất này anh đã vượt qua. Nếu anh
đã giải quyết được vấn đề to lớn này, tức hạnh phúc gia đình, thì những việc
khác chỉ là thủ tục và giấy tờ, rồi cũng đạt được. Nếu quả tình bà xã anh “xá
tội vong nhân” cho anh như thế, thì anh là người đàn ông may mắn nhất đời. Tôi
nói thế vì mới đây, tôi thấy có một bà độc giả của một tờ báo ở Sydney tung một
đòn Hoạn Thư chính hiệu về ông chồng. Bà cho đăng lời chúc mừng với hình ảnh của
ông chồng lớn tuổi đang âu yếm bồ nhí ở Việt Nam. Bà viết lời thành thật chúc
mừng duyên mới của chồng nhưng lại yêu cầu ông về giải quyết các vấn đề về tài
chính. Cuối lời chúc mừng, bà lại tiết lộ người chúc mừng chính là: Vợ anh.
Hoạn Thư của cụ Nguyễn Du có sống lại cũng phải chào thua chiến thuật của bà.
oOo
CHỜ ĐỢI VISA VỢ CHỒNG ĐỂ VÔ THƯỜNG TRÚ. NAY NGƯỜI CHỒNG BỎ NHÀ ĐI.
TRÁCH NHIỆM CỦA VỢ VỀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG PHẠM PHÁP CỦA CHỒNG.
Hỏi: Chồng tôi và tôi kết hôn tại Sydney được gần hai năm. Anh ấy là người du
lịch qua đây tham quan về vấn đề thương mại. Tôi bảo lãnh cho anh ở lại. Lúc
đầu, vợ chồng rất hạnh phúc. Nhưng cỡ mấy tháng nay, anh bỏ nhà liên tục. Tôi
theo dõi và biết được anh rất mê cờ bạc. Vì thế, anh hay về nhà “nã” tiền vợ và
la mắng tôi. Tôi yêu cầu anh phải chấm dứt, nếu không gia đình sẽ tan vỡ. Anh có
vẻ không cần đến gia đình nữa nên tuần vừa qua đã bỏ nhà đi cả tuần lễ đến nay
chưa thấy về. Tôi có một sự lo lắng, không hiểu anh có vì quá cần tiền lại liều
lĩnh, đi sâu vào con đường phạm pháp, như buôn ma túy chẳng hạn. Vì thế, tôi xin
hỏi Luật Sư:
- Vì hiện nay tôi có đứng tên một thương vụ nhỏ và một căn nhà, nếu anh
phạm pháp, tôi có bị trách nhiệm gì không? - Nếu tôi không muốn bảo lãnh
cho anh nữa, tôi cần làm gì?Anh mới được tạm trú và Bộ Di Trú cho biết phải hai
năm mới cho anh thường trú.
Đáp: Tại Úc, mỗi cá nhân chịu trách nhiệm của mình. Luật Úc không bắt người
vợ hoặc chồng hoặc con cái chịu trách nhiệm liên đới với nhau. Vì thế, nếu người
chồng có phạm pháp, ví dụ buôn ma túy, anh ta sẽ lãnh án. Cô không chịu trách
nhiệm về những hành động phạm pháp của chồng. Đó là nguyên tắc.
Trong thực tế, cô có thể bị phiền hà. Chúng tôi nhắc lại bị phiền hà, chứ
không phải trách nhiệm. Ví dụ, khi cảnh sát bắt được anh trong lúc anh phạm
pháp, người ta sẽ hỏi tên và địa chỉ. Nếu anh khai địa chỉ của hai vợ chồng, anh
lại phạm tội buôn ma túy, cảnh sát có thể xin trát của Tòa để khám nhà của cô.
Tất nhiên, nếu trong nhà cô không có liên quan gì, cô không phải lo, nhưng cô sẽ
bị bực mình, phiền nhiễu.
Về tài sản: Thương vụ cũng như căn nhà của cô, nếu đứng tên một mình cô, cô
không chịu trách nhiệm gì cả.
Tôi xin đưa ra một ví dụ, trước đây các báo khui ra một số luật sư nổi tiếng
tại Sydney đã trốn thuế. Họ trốn thuế rất nhiều năm, có người cả 10 năm. Số tiền
họ nợ Sở thuế lên rất lớn, có khi hàng chục triệu bạc. Vì bị báo chí khui nên Sở
thuế mới tìm cách để bắt họ đóng thuế. Vì số tiền thuế lên khá nhiều nên khi bị
Sở thuế đòi nợ, các luật sư này liền khai phá sản.
Những luật sư trốn thuế này đã khôn ngoan sang tên tất cả các tài sản của họ
cho người vợ. Vì thế, Sở thuế không làm gì được. Họ chỉ bị khốn cùng nếu người
vợ đòi ly dị.
Để tránh tình trạng các luật sư cứ đua nhau trốn thuế, Luật sư đoàn Sydney đã
đưa ra một biện pháp ngăn chận. Đó là, luật sư nào bị tuyên bố phá sản sẽ không
được hành nghề nữa. Từ đó,các luật sư nổi tiếng kiếm nhiều tiền mới chịu khó
đóng thuế.
Tóm lại, ở Úc, tội ai người ấy chịu, không giống ngày xưa bị “tru di tam
tộc”, hay bắt cả chồng lẫn vợ, hoặc bắt chồng nhưng làm khổ vợ, gây khó khăn cho
vợ như chế độ Cộng sản.
Về việc cô không muốn bảo lãnh nữa, cô chỉ việc gởi thư cho Bộ Di Trú nói rõ
cô không muốn tiếp tục lãnh cho ông chồng nữa vì ông chồng mê cờ bạc và đã bỏ
nhà ra đi.
oOo
XIN VISA VỢ CHỒNG. ĐỔI ĐỊA CHỈ. KHÔNG NHẬN ĐƯỢC THƯ THÔNG BÁO CỦA BỘ
DI TRÚ. NAY ĐÃ QUÁ HẠN.
Hỏi: Cháu và vợ kết hôn cách đây chừng 5 năm. Cháu đã xin vào thường trú. Sau
đó, hai vợ chồng đổi địa chỉ sau khi đã nạp đơn xin thường trú. Hai vợ chồng lại
quên không thông báo cho Bộ Di Trú. Vì thế, khi Bộ Di Trú gởi thư đòi bổ túc hồ
sơ, bọn cháu không hay biết. Sau đó, Bộ Di Trú đã bác đơn, cháu không nhận được
tin tức gì nên cũng không biết để chống lên Tòa.
Trong khi đó, vợ chồng cháu có chuyện bất hòa nên đã xa nhau một thời gian.
Nay nhờ trung gian hòa giải, hai vợ chồng đã trở về với nhau. Theo cháu được
biết thì hiện nay tình trạng của cháu là ở quá hạn.
Hai vợ chồng cháu có một cháu trai 4 tuổi.
Xin hỏi Luật Sư, cháu phải làm thế nào bây giờ để được hợp lệ ở lại?
Đáp: Chúng tôi đề nghị hai biện pháp:
- Thứ nhất: Vì hai vợ chồng có xa nhau một thời gian nay trở lại với
nhau nên cần có những bằng cớ về việc sống chung. Ví dụ, bill trả tiền điện
chung, tiền điện thoại chung, hình ảnh, các thư từ gởi về cùng địa chỉ… Nhưng
điều vất vả cho cháu là Bộ Di Trú đã bác đơn, cháu lại không chống lên Tòa nên
không thể xin ông Bộ trưởng cho phép được ở lại đây để nạp đơn tiếp. Cháu phải
về Việt Nam rồi mới xin trở lại đây sau. Vì hai vợ chồng đã có con nên cơ
hội trở lại khá nhiều. Nếu cháu nạp đơn ở đây với khai sinh có tên bố mẹ, thường
Bộ Di Trú không bắt thử máu. Nhưng nếu cháu về Việt Nam, Bộ Di Trú có thể bắt
thử máu. - Giải pháp thứ hai: Nếu không có bằng cớ sống chung và không
muốn thử máu, cháu có thể đi theo visa cha mẹ. Người mẹ sẽ ký tên thay cho đứa
nhỏ để bảo lãnh cho bố.
Xin lưu ý: Những điều trình bày trên chỉ có tính cách hướng dẫn tổng
quát. Khi cần độc giả nên liên lạc với luật sư riêng để được cố vấn về từng
trường hợp riêng biệt.
Luật sư Trần Hữu Trung.
|