|
Thưa cô,
Năm nay em 36 tuổi, đang sống độc thân và nuôi con một mình. Con của em có
cha đàng hoàng nhưng nó không phải là kết quả của tình yêu như người ta thường
nói mà là một lỗi lầm của em trong cơn xốc nổi. Cách nay khoảng 10 năm, em và T,
bạn trai của em lúc ấy, yêu nhau tha thiết, hai đứa tính dành dụm cho tới khi
nào có tiền khá khá sẽ làm đám cưới. Nhưng không ngờ khi mẹ của T từ VN qua đây
coi mắt em, bà chê em đủ điều. Bà nói em dữ tướng, mai mốt thế nào cũng ăn hiếp
chồng, bà còn đi coi tuổi rồi nói tuổi em và T không hợp, lấy nhau năm bữa nửa
tháng thế nào cũng gây gỗ rồi chia tay. Sau này em mới biết, bà chê em vì đã hứa
với gia đình nào đó ở VN là sẽ bắt T về cưới con gái của họ.
T tánh tình thật thà, nghe sao kể hết lại với em làm em tự ái, giận dỗi rồi
chủ động nói lời chia tay với T trước khi má anh ấy về lại VN. Vì năn nỉ em hết
lời mà em vẫn nhứt quyết cắt đứt tình cảm (thật ra em vẫn còn yêu T nhưng em
nghĩ, chưa gì mà má T đã có thành kiến với em, sau này làm dâu làm sao em chịu
nổi) nên hai năm sau T về VN cưới vợ theo ý của má.
Khi hay tin T cưới vợ, lại cưới người mà má T đã chọn, em càng tự ái. Lúc ấy
em đang có người khác đeo đuổi, em không yêu mà chỉ ái ngại vì L rất si tình,
ngày nào không gặp mặt, không được nói điện thoại với em một lần thì L bứt rứt,
sáng hôm sau tới tìm em ở sở làm ngay. Thấy phiền phức quá nên em tính nói thẳng
để L rút lui thì nghe tin T cưới vợ nên em đã nhận lời yêu rồi làm đám cưới với
L chỉ trong vòng hai tháng. Ngay khi nhận lời của L, em đã biết mình làm điều
dại dột rồi nhưng không hiểu sao lúc ấy em chỉ nuôi một ý nghĩ, phải làm cho má
T thấy T không cưới em thì cũng có người khác cưới, em không phải là một cô gái
dữ dằn như bà nghĩ.
Vì không yêu nên suốt thời gian chung sống với L, em chưa bao giờ biết hạnh
phúc là gì. Những săn sóc của L làm em bực bội hơn là sung sướng, L càng chiều
chuộng em càng quạu quọ, cấm cẳn, cho đến một ngày, khi em vừa cấn bầu hai tháng
thì sau một lần cãi cọ, L đã nói một câu khiến em quyết định phải rời bỏ L. L
nói là em kiêu căng, chảnh lỏn như vậy hèn chi hồi xưa T không thèm cưới (vì L
cũng có biết T) đáng lắm. Dù sau đó L rất hối hận, nhờ cha mẹ, anh chị hai bên
năn nỉ, giảng hòa, em nhứt quyết dọn ra khỏi nhà L ngay trong tuần lễ đó rồi làm
đơn ly dị. Đến lúc đó thì cả nhà L đều ghét em, họ cho là chỉ có một chuyện nhỏ
xíu như vậy mà em làm lớn, nghĩa là tự em muốn bỏ chồng chứ không phải do lỗi
của L. Em cũng không trách họ vì tự thâm tâm em biết ngay từ đầu em không hề yêu
L nay L lại còn chạm đến nỗi đau mà em giấu kín tận đáy lòng làm sao em chấp
nhận được, chớ như vợ chồng thương yêu nhau thực sự thì đâu đến đỗi, phải không
cô?
Sau khi em sanh con, L còn đến năn nỉ em vài lần mong em nghĩ lại nhưng em đã
quyết, em cũng nói thẳng với L là anh sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc với em
đâu, thôi thì chia tay là hơn. Bây giờ thì L đã có vợ khác, em cũng thật lòng
mừng cho L.
Về phần T, anh ấy đã cưới vợ theo sự lựa chọn của má anh ấy chứ không phải vì
tình yêu nên cũng không hạnh phúc lắm. Em chỉ biết điều này sau này là do T kể
thôi. Vợ anh ấy học cao hơn, tánh tình nghiêm chỉnh trong khi T buông thùa, dễ
dãi, hai người có được một đứa con thì chia tay vì theo lời T, cô ấy cũng không
tha thiết với T mà chỉ mong được qua Úc thôi. Cũng như em, cô ấy đang nuôi con,
còn T thỉnh thoảng ghé thăm.
Sau khi chia tay với vợ, T đã chủ động tìm kiếm em, khuyên em quên đi chuyện
cũ để hai đứa lại yêu nhau như trước. Thật sự hai đứa em giờ đây hoàn toàn tự
do, muốn lấy nhau chẳng ai cấm cản nhưng em không thoải mái lắm khi nghĩ má của
anh ấy đã từng chê em một lần làm cuộc đời hai đứa đều dang dở, giờ em lại có
con riêng, biết bà chịu nhìn nhận em không. T hứa sẽ nói chuyện với má, nếu bà
vẫn cố chấp thì hai đứa cũng lấy nhau vì cả em và T đều trải qua nhiều đau khổ
khi không được lấy người mình yêu.
Thưa cô,
Em biết giờ đây không ai có thể ngăn cản được tình yêu của tụi em nữa nhưng
như vừa nói, mỗi khi nghĩ đến má anh ấy, trong lòng em vẫn còn thương tổn. Em
muốn hỏi cô thêm, em nên làm đám cưới (T rất muốn điều này) hay chỉ nên
sống chung với T thôi?
Em mong chờ được nghe cô góp ý.
Em V
***
Em V thân mến,
Chuyện của em thật ra đâu cần cô góp ý vì em đã quyết định cả rồi khi viết
'giờ đây không ai có thể ngăn cản được tình yêu của tụi em nữa'. Vấn đề còn lại
là làm sao phá vỡ bức tường ngăn cách giữa em và má của T, để nàng dâu và mẹ
chồng vui vẻ, hòa thuận với nhau. Theo Tùy Nghi, tất cả là do ở em thôi. Bức
tường ngăn cách được em dựng lên ngay trong lòng mình (em vẫn còn day dứt khi
nghĩ chỉ vì má của T mà cuộc đời hai đứa phải dang dở), giờ em đừng nghĩ đến
điều đó nữa mà hãy nghĩ, số em là được làm dâu của má và sẽ chứng tỏ cho má thấy
em hoàn toàn xứng đáng là dâu của má. Hơn nữa, kinh nghiệm vừa qua cho má thấy,
T đã nghe lời má một lần và kết quả là không tìm được hạnh phúc với người má
chọn thì giờ đây má còn muốn ngăn cản T lấy người T yêu nữa không?
Nếu T thực sự muốn làm đám cưới, em còn chờ gì nữa mà không ưng thuận? Suy
nghĩ làm chi cho khổ, cuộc đời đơn giản hay phức tạp do mình cả thôi, V ạ. Chúc
em tìm được hạnh phúc bên T.
Thân mến,
Tùy Nghi
tuynghi@danviet.com.au |