|
Gần đây cháu phát hiện chồng dan díu với một phụ nữ đã có con riêng, cháu
khuyên can không được, gây gỗ thì chồng bỏ nhà đi với người phụ nữ kia. Lần cuối
cùng gây nhau, chồng cháu đòi ly dị khiến cháu hụt hẫng dù cháu từng hăm dọa
điều đó nhiều lần. Được hỏi ý kiến, cha mẹ cháu khuyên nên nén lòng chờ đợi ngày
'lá rụng về cội' kẻo cháu mất chồng, con cháu mất cha. Nghĩa là trước mắt, cháu
phải tạm thời chịu đựng tình trạng một ông hai bà, san sẻ tình yêu của chồng cho
người khác cho đến khi anh ấy hồi tâm nghĩ lại.
Cháu T ơi đúng như cháu
nghĩ, không người vợ nào chấp nhận cảnh kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng cả. Từ
thuở xa xưa, do quan niệm 'nhất nam viết hữu thập nữ viết vô', nghĩa là có một
con trai cũng kể là con trong khi có mười con gái xem như không có và dưới sự áp
đặt của lễ giáo nho phong, các cụ bà phải cam lòng chịu đựng chứ nếu được cho
quyền rộng rãi, hẳn các cụ cũng phản đối mạnh mẽ cảnh 'trai năm thê bảy thiếp,
gái chính chuyên một chồng'.
Từ lời cháu kể, Tùy Nghi suy diễn, chồng
cháu ngày càng sa đà là do sự dung túng của cha mẹ. Quan niệm ngược đời của ông
bà (nếu nhậu ra tiền cứ nhậu, nếu vợ chồng không hạnh phúc cứ bỏ nhau), có vẻ
như cách ngấm ngầm trả đũa cháu chứ không cha mẹ nào thấy con say sưa mà không
ngăn cản, không ông bà nào thấy cháu sắp rơi vào cảnh mất cha mà dửng dưng cho
được. Do đó, thay vì tự ái, cháu cần mời ông bà ngồi xuống cùng cháu bàn bạc
cách giải quyết, cùng vạch vẽ cho chồng cháu thấy đâu là đường ngay lẽ phải, đâu
là hạnh phúc gia đình chân chính. Cháu cần tìm hiểu những lời nói của cha mẹ
chồng xuất phát từ quan niệm thực sự của ông bà hay là trong lúc nhất thời nói
cho hả dạ mới giải quyết được tận gốc vấn đề. Trong lúc này, cháu cần mềm mỏng
và khéo léo để kéo ông bà về phía mình, cứng rắn có nghĩa là đẩy cả ba về phía
người phụ nữ kia sẽ mất hết. Nếu may mắn anh ấy tỉnh ngộ kịp thời, cháu nên bỏ
qua mọi chuyện để cùng nhau hàn gắn lại hạnh phúc gia đình chỉ mới sứt mẻ một
phần không đáng kể chứ đừng dằn vặt chì chiết, anh ấy sẽ lại có lý do để tìm đến
người phụ nữ khác.
Tùy Nghi cũng không hoàn toàn đồng ý với quan niệm của
cha mẹ cháu, là nên nén lòng chờ đợi, thả lỏng anh ấy một thời gian bao giờ chán
cảnh một kiểng hai huê thì lá rụng lại về cội. Biện pháp đó rất liều lĩnh, kiểu
được ăn cả ngã về không mà cán cân lợi thế hiện thời lại không nghiêng về phần
cháu. Mà chờ đợi thì đến bao giờ, liệu có được ngày lá rụng về cội không hay sẻ
đàn tan nghé mãi mãi. Gia đình cũng như biển cả, có lúc sóng lặng gió yên nhưng
cũng có khi gặp cơn giông bão, nếu vững tay lèo lái con thuyền hạnh phúc sẽ có
nhiều cơ hội cặp bến bình yên còn nản chí ngã lòng phó mặc cho số phận đẩy đưa
không sao lường trước được may rủi.
Chúc cháu sớm vượt qua được giai đoạn
khó khăn này. Thân mến, Tùy Nghi
|