|
Cô Tùy Nghi,
Nhiều lần cháu tự hỏi, phải chăng vì mình đã lấy chồng quá sớm, đã không suy
nghĩ kỹ, để giờ này hối hận. Nhưng thực sự hồi ấy và cho đến bây giờ, tụi cháu
vẫn còn yêu thương nhau lắm. Thương nhau mà sao gây gỗ hoài cô ơi, cũng bởi tánh
tình hai đứa như mặt trăng mặt trời, xa nhau vài ngày thì nhớ mà gần nhau một
buổi thôi đã hục hặc. Cháu ráng nhịn cho trong nhà vui vẻ, nói cho công bằng,
chính anh ấy cũng nhịn cháu nhiều phen nhưng nói chung, chỉ cần nói với nhau vài
câu người này không giận thì người kia cũng bực mình. Cháu không biết có vợ
chồng nào giống như vợ chồng cháu không.
Giờ đây con cháu đã hai tuổi, cháu đi làm con gởi bà nội, chiều về anh ấy đón
con về nhà trước, cháu về sau một chút rồi lo cơm nước. Như vậy kể cũng là hạnh
phúc nếu nhìn bề ngoài nhưng thật ra ngay từ lúc bước chân vô nhà là tụi cháu đã
muốn gây nhau. Thí dụ anh ấy muốn tắm con trước rồi mới ăn cơm, cháu muốn cơm
nước xong xuôi rồi mới tắm con, nó có sạch sẽ thì ngủ mới ngon giấc. Hôm nào anh
ấy vui vẻ không sao, bữa nào bực bội cứ đem chuyện này ra cằn nhằn. Lên mâm cơm
anh ấy hay chê mặn chê ngọt, hễ cháu mua thịt thì anh ấy muốn ăn cá, hôm nào
cháu mua cá thì anh ấy lại nói ngán. Ngay cả khi cháu nói chuyện với bạn bè mà
nói một hai câu gì đó, nếu không vừa ý anh ấy cũng bắt bẻ cháu. Cứ vậy mà gây
hoài gây hoài cho tới khi lên giường cũng còn gây, mỗi đứa nằm quay một
hướng.
Có lần cháu giận ẵm con đi tới nhà bà con ở, anh năn nỉ cháu về, hứa sẽ
nhường nhịn nhau nhưng chỉ được một hai tuần rồi đâu lại vào đấy. Ngay cả khi đi
coi phim cũng gây nhau thì hỏi cô còn gì là vui vẻ. Nhiều lúc cháu bực bội muốn
ly dị cho xong rồi ra sao thì ra nhưng nghĩ lại nếu làm vậy thì gia đình mang
tiếng mà chắc gì tụi cháu sung sướng hơn. Chắc anh ấy cũng nghĩ vậy vì có lần
cháu nói ra điều này thì anh sửng sốt, sau đó có sửa đổi nên gia đình yên ấm
được vài ngày nhưng chẳng bao lâu lại y như cũ.
Như cháu viết ở đầu thư, chuyện của cháu không nói ra thì là chuyện lớn vì
cháu cứ ấm ức, bực bội không thể nào vui vẻ được còn nói ra thì có vẻ như chuyện
chẳng có gì, chỉ là vợ chồng hay gây gỗ mà vợ chồng nào không gây gỗ, phải không
cô? Mục đích của cháu khi viết thư này cho cô là muốn hỏi cô có cách nào chỉ
giúp để gia đình cháu được thuận hòa vui vẻ thì cháu cám ơn cô lắm.
Cháu chúc cô được nhiều sức khỏe,
H.N
***
Cháu H.N thân mến,
Dù cháu không nói vợ chồng cháu năm nay bao nhiêu tuổi nhưng căn cứ vào câu
'phải chăng vì mình lấy đã chồng quá sớm, đã không suy nghĩ kỹ' và nội dung
trong thư, cô đoán vợ chồng cháu hãy còn... trẻ con lắm. Hai người lớn sống
chung dưới một mái nhà không biết nhường nhịn nhau còn sinh gây gỗ, huống chi
một cặp vợ chồng trẻ người non dạ ăn chưa no lo chưa tới, chỉ biết nói năng,
hành động theo ý thích của riêng mình chứ không quan tâm đến ý thích người
khác.
Nói như thế không có nghĩa cô trách vợ chồng cháu ích kỷ vì ngay cả những
người trưởng thành khi lập gia đình cũng gặp xung khắc trong thời kỳ đầu chung
sống, có khi sau năm, bảy năm mới hòa thuận được, nếu biết nhường nhịn, hòa hoãn
nhau. Các nhà nghiên cứu cũng nhận thấy tỷ lệ ly dị cao nhất xảy ra trong mười
năm đầu của hôn nhân, điều đó nói lên rằng đây là tình trạng chung chứ không
riêng cặp vợ chồng nào.
Vợ chồng cháu mới cưới vài năm, con mới hai tuổi, nghĩa là đang trong tình
trạng 'nguy hiểm' nhất của đời sống hôn nhân. Chính cháu cũng từng nghĩ đến ly
dị, may mà chín chắn nên biết nghĩ thêm rằng nếu ly dị chắc gì hai đứa sẽ hạnh
phúc hơn nên dừng lại ở chỗ bồng con đi vài ngày cho đã nư, đợi chồng năn nỉ thì
về. Chồng cháu cũng nghĩ vậy có điều tính trẻ con vẫn còn nên sau vài ngày hòa
thuận, hai đứa lại tiếp tục gây gỗ, giận hờn.
Cháu hỏi cô có cách nào bứt đứt cái vòng lẩn quẩn đó không? Có chứ, đó là hãy
nghĩ đến nhau thay vì chỉ nghĩ đến mình. Cháu kể chồng cháu muốn tắm con xong
mới ăn cơm, cháu muốn ngược lại, nếu anh ấy không nhường thì cháu phải nhịn
thôi. Hoặc thỏa thuận trong lúc cháu làm cơm anh ấy vừa tắm cho con vừa chơi đùa
với nó để khi cơm nước sẵn sàng, vợ chồng cùng thưởng thức trong vui vẻ. Chuyện
chê khen thức ăn, theo cô đoán, có lẽ do anh ấy bực bội chuyện gì ở sở làm nên
khi về nhà trút hết vào cháu như cách xì hơi. Thay vì gây lại, cháu cần hỏi anh
ấy nguyên nhân để anh ấy nói ra sẽ hết bực bội, hoặc nhờ anh ấy nêm nếm thức ăn
cho vừa miệng, khỏi chê bai, gia đình mất hòa khí. Tự cháu cũng phải biết khi
nào nên im lặng chấp nhận lỗi của mình, khi nào nên nói ra để cùng giải quyết
xung đột, không phải cãi nhau ầm ĩ.
Cô chỉ cho cháu vài 'chiêu' thế thôi, tùy tình hình thực tế mà cháu áp dụng.
Điều cuối cùng cô muốn nói với cháu là chia tay thì dễ, sống hòa thuận với nhau
mới khó. Đúng như cháu nghĩ, nếu ly dị, liệu cháu hoặc chồng cháu có tìm được
hạnh phúc với người mới hay không, nếu không chịu tự sửa đổi bản tánh của
mình?
Chúc cháu hạnh phúc.
Thân mến,
Tùy Nghi
tuynghi@danviet.com.au |