|
Chị ơi, em là một người vợ tội lỗi vì đã có lần phản bội chồng, phản bội
với tất cả sự mê đắm ngông cuồng nhất thời. Em không đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỉ
mong ai sống trong hoàn cảnh em lúc đó sẽ thông cảm cho em, để lương tâm em được
nhẹ nhàng đôi chút.
Em dài dòng quá phải không chị? Chắc là do tâm trạng
bối rối nên không vào đề suông sẻ được. Dù sao đi nữa em cũng mong chị lắng nghe
những lời nói tự đáy lòng em, để giúp em vượt qua cơn khủng hoảng
này.
Sau đây là tâm sự của em. Em lấy chồng đã mười năm, có với nhau hai
mặt con. Chồng em hiền lành, tốt bụng nhưng ít nói và không đẹp trai, anh ấy lại
thực tế trong khi tánh em rất lãng mạn. Khi chưa lấy anh ấy, tất cả những buổi
đi chơi, hò hẹn đều do em gợi ý, sắp sẵn chương trình còn anh ấy chỉ chìu ý em
mà thôi. Thí dụ như khi đi ăn, em muốn ăn ở nhà hàng nào sang trọng, có khung
cảnh thơ mộng, hơi xa thành phố để khi về, hai đứa chia tay nhau dưới bầu trời
đầy sao, y như trong một cuốn phim em đã được xem. Nhưng anh ấy cho rằng ăn ở
nhà hàng sang chưa chắc đã ngon, lại mắc tiền, chẳng thà đến nhà hàng bình dân,
vừa rẻ vừa đông mới vui. Nói vậy nhưng anh ấy vẫn chìu em, vì lúc đó hai đứa
đang yêu nhau mà tánh em rất hay giận nên anh ấy không muốn làm trái ý
em.
Cưới nhau được hai năm thì em sanh con, ba năm hai đứa nên em ở nhà
một thời gian khá lâu cho đến khi con em đến tuổi đi học em mới đi làm trở lại.
Hồi trước em làm ở bưu điện, trong mấy năm ở nhà em có đi học thêm computer, nhờ
tiếng Anh cũng khá nên lần này em xin được một việc làm ở hãng bào chế thuốc
tây, còn chồng em vẫn làm ở bưu điện như cũ.
Trong thời gian làm ở hãng
dược phẩm, em có rất nhiều bạn, nam có nữ có, người độc thân cũng như người đã
có gia đình, rất thân nhau. Tụi em thỉnh thoảng tổ chức BBQ hoặc có sinh nhật,
ngày vui gì đều mời nhau tham dự. Trong số những người còn độc thân, trong thâm
tâm em rất thích B nên dành cho anh ấy nhiều thiện cảm. Từ khi quen B, em cảm
thấy như mình biết yêu lần nữa, mỗi cuối tuần em đều mong ngóng cho mau tới ngày
làm việc để được nhìn thấy B, được nói chuyện với anh ấy. Sở thích của B cũng
giống với sở thích của em nên hai đứa nói chuyện rất hợp, không như chồng em, em
thích cái gì anh ấy luôn thích ngược lại, anh ấy lại ít nói nên sau này em cũng
sinh ra lặng lẽ. Chỉ từ khi quen B em mới thấy được sống đúng bản tánh của mình,
hay nói cười, đùa giỡn. B lại đẹp trai, nhiều nam tính, biết cách ăn mặc, mỗi
lần đứng gần B em cảm thấy có một sức thu hút không cưỡng lại được, khiến em hồi
hộp y như thời con gái.
Em sống trong tâm trạng đó gần một năm, mỗi ngày
mỗi thấy gần với B hơn. Khi B nghỉ phép đi chơi xa, em thẫn thờ như người bịnh
tương tư cho đến khi B trở lại làm việc em mới tươi lên. Em phải kể dài dòng như
vậy để chị hiểu rõ tâm trạng lúc ấy của em mới thông cảm cho em được.
Năm
ngoái, trong thời gian B nghỉ phép, em nhớ B quay quắt nên ngay ngày B làm việc
lại, em đã không nén được tình cảm trong lòng. Trưa hôm ấy em chủ động rủ B đi
ăn, em hỏi B chuyện đi chơi trong thời gian nghỉ phép, B kể rất có duyên, em
càng dào dạt trong lòng. Có một lúc không ngăn được, em đã nói với B là em nhớ B
lắm. Em không bao giờ quên được nét mặt B khi nghe em nói câu đó, mặt B sáng lên
rồi B nhìn em đắm đuối. Thế là từ ngày đó, em và B công khai yêu
nhau.
Nói là công khai chứ thật ra hai đứa em chỉ nói chuyện tình tứ lúc
không có ai mà thôi. Tình cảm ngày càng gắn bó, một hôm em xin nghỉ phép, còn B
làm dư giờ nên được nghỉ bù. Hai đứa em đưa nhau đi chơi xa và trong chuyến đi
chơi đó, em đã phạm tội ngoại tình. Em đã yêu B với tất cả tình yêu say đắm ngay
đến với chồng em cũng không có được.
Sau hôm ấy, em những tưởng B sẽ gần
gũi với em hơn không ngờ B có vẻ giữ ý, ít nói chuyện riêng tay đôi như trước.
Em hỏi thì B nói là B sợ người khác biết được đồn đãi em sẽ mất hạnh phúc gia
đình. Chúng em còn gặp nhau vài lần nữa nhưng những lần sau B có vẻ không tha
thiết lắm, giống như chỉ chìu ý em mà thôi. Lý luận của B luôn luôn là sợ người
khác biết, sợ chồng em biết. Rồi một hôm, B xin nghỉ việc mà không nói trước với
em, vừa nghỉ làm là B đổi điện thoại di động, rồi lánh mặt em luôn, gần như là
trốn chạy vậy.
Giờ đây em sống trong tâm trạng ê chề, nhục nhã lắm chị
ơi. Em không dám nhìn thẳng mặt ai, không cười nói vô tư như trước. Ai nói
chuyện gì liên quan đến đề tài ngoại tình, phản bội em đều cho là nói về em,
hoặc đã biết chuyện của em và B rồi. Em cũng sợ ngày nào chồng em biết được
chuyện này, chắc gia đình em tan nát... Chị Tùy Nghi ơi, giờ đây em không
biết tính sao. Em muốn xin nghỉ làm, ở nhà một thời gian để trong lòng được yên
tĩnh sau đó sẽ tính, chị nghĩ thế nào cho em biết nhé. Em đặt trọn niềm tin nơi
chị.
Người em tội lỗi của chị, D.L ***
Em D.L, Cám ơn em
đã đặt trọn niềm tin nơi Tùy Nghi. Như thường lệ, những lá thư dài như thế này,
Tùy Nghi phải ‘ngắt’ ra làm hai phần, tuần này đăng thư em, tuần sau sẽ là phần
ý kiến của Tùy Nghi. Trong khi chờ đợi, Tùy Nghi mong em được bình tâm, sớm quên
đi cuộc tình tội lỗi vừa qua để tiếp tục sống dưới mái ấm gia đình, bên cạnh
chồng con. Thân mến, Tùy Nghi
|